T Truyền thừa Drikung

Marpa (1012-1096) & Milarepa (1052 – 1135)

User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 

"… Trong trường hợp của Milarepa, hoàn cảnh diễn biến hoàn toàn khác. Ông là một nông dân, ít học và không sành sỏi như Marpa lúc gặp Nāropa. Ông cũng đã gây ra nhiều tội lỗi kể cả sát sinh. Cuộc đời ông bất hạnh khốn cùng nhưng lại khao khát giác ngộ và sẵn sàng trả bất cứ chi phí nào Marpa yêu cầu.

Vì thế Marpa đã bắt Milarepa phải trả ở mức vật chất rất cụ thể. Ông bắt Milarepa xây một loạt nhà cho ông, cái này đến cái kia; và sau khi mọi cái đều hoàn tất, ông bảo Milarepa phá hủy hết và mang tất cả số đá xây trả lại chỗ cũ, để không làm mất vẻ thẩm mỹ của cảnh quang. Mỗi lần bảo Milarepa tháo dỡ một ngôi nhà, ông lại đưa ra một cái cớ rất phi lý, chẳng hạn ông đã say rượu khi ra lệnh xây ngôi nhà hoặc ông không bao giờ bảo xây một ngôi nhà như thế. Và mỗi lần như thế, Milarepa, vì khao khát lãnh thọ giáo pháp, đã phải phá đi ngôi nhà và bắt đầu xây dựng lại.

 

Cuối cùng Marpa vẽ mẫu một cái tháp chín tầng. Milarepa đã chịu khổ nhọc cực kỳ kinh khủng để vận chuyển đá và xây dựng ngôi tháp; và khi hoàn tất, ông đã đến gặp Marpa và thỉnh cầu giáo pháp một lần nữa. Nhưng Marpa nói với ông, “Ông muốn nhận lãnh giáo pháp của ta, đúng như thế, chỉ vì ông đã xây cái tháp cho ta chứ gì? Hừm, ta e là ông vẫn phải dâng cho ta một món quà để làm phí nhập môn đấy.”

Lúc đó, Milarepa chẳng còn lại bất cứ một vật sở hữu nào; ông đã dành trọn thời gian và sức lực vào việc xây dựng nhà cửa cho Marpa. Thế nhưng người vợ của Marpa là Damema đã cảm thương ông và bảo, “Những tòa tháp cậu đã xây là một cử chỉ thành tâm cống hiến tuyệt vời. Chắc chắn chồng tôi sẽ không để tâm nếu tôi cho cậu vài bao lúa mạch và một cuộn vải để làm lễ vật nhập môn.” Thế là Milarepa mang vải và lúa mạch đến nơi làm lễ nhập môn. Marpa đang giảng dạy ở đó. Milarepa dâng các lễ vật của mình, cùng chung các lễ vật của những người học khác. Nhưng Marpa, khi nhận ra các vật phẩm của Milarepa, đã nổi cơn thịnh nộ và quát mắng ông, “Những vật này thuộc về tao, mày là đồ đạo đức giả! Mày cố lừa gạt tao hả!” Và ông ta đã đá Milarepa văng ra khỏi vòng tròn hành lễ.

 

Vào lúc đó Milarepa đã hết mọi hy vọng cầu xin Marpa ban cho giáo pháp. Trong nỗi tuyệt vọng, ông đã quyết định tự vẫn. Nhưng đúng vào lúc đó, Marpa đã đi đến và bảo ông rằng ông hãy chuẩn bị để lãnh thọ giáo pháp.

 

Tiến trình thọ nhận giáo pháp tùy thuộc những gì người học đã cho đi để đáp lại; một dạng tuân phục về mặt tâm lý, một tặng phẩm thuộc loại nào đó. Đây là lý do tại sao chúng ta phải bàn đến sự tuân phục, sự cởi mở, sự từ bỏ mọi mong đợi, trước khi chúng ta có thể nói về mối tương quan giữa thầy và trò. Điều cốt yếu là sự tuân phục, sự mở rộng, sự hiển lộ bản thân trước guru của mình, chứ không phải sự phô bày bản thân như một người học trò có nhiều triển vọng. Không quan trọng vấn đề bạn sẵn sàng trả ơn bao nhiêu, bạn cư xử đúng đắn như thế nào, bạn khôn khéo thế nào khi nói ra những điều hợp lý với người thầy của bạn. Nó không giống như khi phỏng vấn để xin việc làm hay khi đi mua một chiếc xe mới. Việc bạn có được nhận vào làm hay không tùy thuộc mức độ đáng tin cậy của bạn, bạn ăn mặc lịch sự như thế nào, đôi giày của bạn đánh bóng đẹp như thế nào, bạn nói năng khéo như thế nào, phong cách bạn tốt như thế nào. Nếu bạn mua một chiếc xe hơi thì bạn có bao nhiêu tiền, tín dụng của bạn tốt như thế nào. 

 

Thế nhưng khi đến với những gì thuộc về tâm linh, người ta cần một cái gì đó khác hơn. Đó không phải là việc đi xin việc làm, việc ăn mặc để gây ấn tượng với người chủ tương lai. Sự đánh lừa như thế không áp dụng được trong cuộc phỏng vấn với guru, vì ông nhìn thấy xuyên suốt chúng ta. Ông sẽ thấy buồn cười nếu chúng ta ăn diện bảnh bao cho cuộc phỏng vấn. Thể hiện các điệu bộ cử chỉ lấy lòng thì không áp dụng được trong hoàn cảnh này; thật vậy, chẳng có ích gì. Chúng ta phải thật tâm cởi mở với thầy mình; chúng ta phải sẵn lòng vứt bỏ mọi định kiến. Milarepa đã mong đợi ở Marpa cái cốt cách của một học giả vĩ đại, một con người thánh thiện, trong trang phục du-già với các xâu chuỗi, tụng đọc thần chú, thiền tọa. Nhưng thay vì thế, ông đã nhìn thấy Marpa làm việc ngoài đồng, điều động người giúp việc, và cày ruộng. …"

 

Chögyam Trungpa, Cutting Through Spiritual Materialism

  

----------------

Nguyên văn tiếng Anh

In Milarepa's case, the situation developed quite differently. He was a peasant, much less learned and sophisticated than Marpa had been when he met Nāropa, and he had committed many crimes including murder. He was miserably unhappy, yearned for enlightenment, and was willing to pay any fee that Marpa might ask. So Marpa had Milarepa pay on a very literal physical level. He had him build a series of houses for him, one after the other, and after each was completed Marpa would tell Milarepa to tear the house down and put all the stones back where he had found them, so as not to mar the landscape. Each time Marpaa ordered Milarepa to dissmantle a house, he woud give some absurd excuse, such as having been drunk when he ordered the house built or never having ordered such a house at all. And each time Milarepa, full of longing for the teachings, would tear the house down and start again.

 

Finally Marpa designed a tower with nine stories. Milarepa suffered terrific physical hardship in carrying the stones and building the house and, when he had finished, he went to Marpa and once more asked forr the teachings. But Marpa said to him, "You want to receive teachings from me, just like that, merely because you built this tower for me? Well, I'm afraid you will have to give me a gift as an initiation fee."

 

By this time Milarepa had no possessions left whatsoever, having spent all his time and labor building towers. But Damema, Marpa's wife, felt sorry for him and said, "These towers you have built are such a wonderful gesture of devotion and faith. Surely my husband won't mind if I give you some sacks of barley and a roll of cloth for your initiation fee." So Milarepa took the barley and cloth to the initiation circle where Marpa was teaching and offered them as his fee. But Marpa, when he recognized the gift, was furious and shouted at Milarepa, "These things belong to me, you hypocrite! You try to deceive me!" And he literally kicked Milarepa out of the initiation circle.

 

At this point Milarepa gave up all hope of ever getting Marpa to give him the teachings. In despair, he decided to commit suicide and was just about to kill himself when Marpa came to him and told him that he was ready to receive the teaching.

 

The process of receiving teaching depends upon the student giving something in return; some kind of psychological surrender is necessary, a gift of some sort. This is why we must discuss surrendering, opening, giving up expectations, before we can speak of the relationship between teacher and student. It is essential to surrender, to open yourself, to present whatever you are to the guru, rather than trying to present yourself as a worthwhile student. It does not matter how much you are willing to pay, how correctly you behave, how clever you are at saying the right thing to your teacher. It is not like having an interview for a job or buying a new car. Whether or not you will get the job depends upon your credentials, how well you are dressed, how beautifully your shoes are polished, how well you speak, how good your manners are. If you are buying a car, it is a matter of how much money you have and how good your credit is.

 

But when it comes to spirituality, something more is required. It is not a matter of applying for a job, of dressing up to impress our potential employer. Such deception does not apply to an interview with a guru, because he sees right through us. He is amused if we dress up especially for the interview. Making ingratiating gestures is not applicable in this situation; in fact it is futile. We must make a real commitment to being open with our teacher; we must be willing to give up all our preconceptions. Milarepa expected Marpa to be a great scholar and a saintly person, dressed in yogic costume with beads, reciting mantras, meditating. Instead he found Marpa working on his farm, directing the laborers and plowing his land.

Trang web của dòng Truyền thừa Drikung Kagyu tại Việt nam

www.drikungvn.org

logo21

Thống kê website

255286
Hôm nayHôm nay46
Hôm quaHôm qua137
Tuần nàyTuần này133
Tháng nàyTháng này3566
Tất cảTất cả255286
Cao nhất 11-30-2017 : 1313
Khách 21
Người đã đăng ký 1

Facepage

Mạng xã hội